Arsenal: Mưa tháng 11

November Rain là một trong những bản rock ballad hay nhất mọi thời đại, cả về ca từ, người hát, người chơi guitar cho đến bản MV vào loại đỉnh nhất trong lịch sử âm nhạc thế giới.

Thầy trò Wenger liệu có vượt qua nỗi ám ảnh tháng 11?

Thầy trò Wenger liệu có vượt qua nỗi ám ảnh tháng 11?

Một bài hit kinh điển rất dài, rất mê đắm, rất đẹp và rất lãng mạn nhưng rốt cuộc lại kết thúc với một đám tang, những cánh hồng bên cạnh chiếc quan tài trong cơn mưa tháng 11. Mưa. Buồn. Những lời nỉ non, ai oán kiểu như những câu khởi đầu November Rain là “khi nhìn vào mắt em, anh thấy một tình yêu bị kìm hãm. Khi ôm em trong lòng, em có biết anh cũng cảm thấy điều tương tự? Cả hai ta đều biết không có gì là mãi mãi, và trái tim luôn thay đổi. Thật khó để thắp sáng một ngọn nến, trong một ngày mưa lạnh lẽo tháng 11”.
Nếu bạn là fan của Arsenal và mê rock (cụ thể hơn là bản November Rain của Guns N’Roses), có lẽ bạn sẽ cảm nhận những điều tương tự. Còn nếu không là fan của Arsenal thì cũng có thể thấy những nét tương đồng, bởi đã rất nhiều lần Pháo thủ “chết” ngay vào tháng 11 buồn, khi mùa giải ở Premier League chưa đầy 1/3 chặng đường.
Arsenal từng là đội bóng trẻ và chuộng kiểu… chết trẻ, nhưng điều đó không còn đúng. Arsenal bây giờ sẵn sàng bạo chi mua một thủ môn lão tướng, trong thành phần của đội có rất nhiều hảo thủ tuổi chẳng còn trẻ và tất nhiên là rất giàu kinh nghiệm đỉnh cao. Dẫn dắt Arsenal cũng là một trong những HLV lão làng nhất tại giải Ngoại hạng Anh. Kết thúc mùa bóng này, Arsene Wenger sẽ tròn 2 thập kỷ dẫn dắt đội bóng có biệt danh Pháo thủ thành London. Chỉ có điều, pháo đã xịt từ lâu. Lần cuối Arsenal vô địch Premier League là năm 2004, khi đó Anthony Martial mới… 5 tuổi.

Siêu sao mới của M.U là cầu thủ Wenger đã có cơ hội chiêu mộ, nhưng bỏ qua khi cái giá của Martial chưa lên đến con số 36 triệu bảng như lúc Quỷ đỏ chiêu mộ anh trong mùa Hè năm nay. Trước Martial, Wenger từng bỏ qua cơ hội có Didier Drogba, Cristiano Ronaldo và một loạt danh thủ khác.
Là số phận, hay là cái kết không có hậu song lại logic đến từ một định hướng sai lầm?
Kể từ sau lần cuối Arsenal vô địch Premier League, các fan của họ đã chứng kiến Chelsea 4 lần vô địch Anh, Man City 2 lần, còn M.U vẫn tiếp tục gia tăng số lần đăng quang ở giải Ngoại hạng để trở thành đội bóng giàu thành tích nhất trong khuôn khổ giải VĐQG xứ sương mù. Những cái chết đã trở thành thông lệ đối với Arsenal và đều phát xuất từ tháng 11 hàng năm, liệu năm nay có là ngoại lệ?
Arsenal đang có cơ hội lớn hơn bao giờ hết, bởi Chelsea đã “chết”, M.U không thể làm nên cơm cháo gì nếu Louis van Gaal không thay đổi. Chỉ còn Man City (đang cùng 26 điểm sau 12 vòng, như Arsenal) là mối đe dọa lớn nhất, song The Citizens lại có nhiều tham vọng ở nhiều giải đấu. Tóm lại, với Arsenal thì bây giờ hoặc không bao giờ, nhưng câu hỏi đặt ra là niềm hứng khởi ban đầu còn kéo dài được lâu, những con tim của Arsenal có thay đổi, niềm hạnh phúc có bị thay thế bằng nỗi sợ hãi, những rủi ro và trên hết là thiếu niềm tin vào bản thân?
Hạnh phúc hay khổ đau, chính Arsenal sẽ chọn lấy định mệnh cho chính mình. Hãy làm chủ số phận thay vì phó thác cho mệnh trời, hãy quên quá khứ để hướng về hiện tại và tương lai. Những cơn mưa tháng 11 buồn bã sẽ chỉ còn là hoài niệm, nếu thay vào đó là niềm vui vào mùa xuân sang năm và chiếc Cúp Premier League xuất hiện vào tháng 5/2016, sau hơn 1 thập kỷ chờ đợi. Thầy trò Wenger có dám tin, và quyết tâm biến giấc mơ thành sự thật?

About Đức Thịnh

Check Also

Pep sẽ “thay máu” triệt để Man City

Triều đại mới của Pep Guardiola ở Man City chắc chắn sẽ được bắt đầu …